Buổi chiều mưa Hà Nội đầu tháng Bảy
Buổi chiều mưa Hà Nội đầu tháng Bảy Buổi chiều đầu tháng Bảy, Hà Nội đón cơn mưa dịu dàng như một lời thì thầm của mùa hạ. Tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ gần nhà thờ, lặng lẽ nhìn những hạt mưa nối nhau rơi xuống mặt phố. Tiếng chuông ngân xa, tiếng mưa gõ nhịp trên mái hiên, dòng người chậm lại dưới những tán ô đủ màu... Tất cả tạo nên một khoảng lặng hiếm hoi giữa thành phố vốn luôn vội vã. Trong khoảng lặng ấy, lòng tôi bình yên đến lạ. Có lẽ bởi sáng nay, những đứa học trò của mình đã nhận được kết quả sau mười hai năm đèn sách. Những gương mặt từng lo âu, những đêm miệt mài ôn tập, những dòng tin nhắn hỏi bài lúc khuya, những buổi chữa từng đoạn văn, từng lỗi diễn đạt... giờ đây đã khép lại bằng những nụ cười. Có em đạt điểm rất cao, có em vừa đủ để chạm đến cánh cửa đại học mình hằng mơ ước. Mỗi kết quả đều là thành quả của sự cố gắng, của nghị lực và niềm tin. Nghề giáo có lẽ là một nghề rất lạ. Hạnh phúc của người thầy nhiều khi không nằm ở những điều dành cho riê...