“NGUYỆN LÓT CHÂN ÊM KHÁCH VỈA HÈ” – TẤM LÒNG CỦA NGHỀ THẦY GIỮA BAO CHÊNH VÊNH ĐỜI SỐNG
“NGUYỆN LÓT CHÂN ÊM KHÁCH VỈA HÈ” – TẤM LÒNG CỦA NGHỀ THẦY GIỮA BAO CHÊNH VÊNH ĐỜI SỐNG
Phạm Bá Hải
“Bao giờ cát bụi
hoàn nguyên thể
Nguyện lót chân êm khách vỉa hè.”
(Thầy Nguyễn Khắc Dương – Sở Nguyện)
Có những câu thơ đọc
lên nghe nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến người ta phải dừng lại một chút để
nghĩ về đời, về người. Hai câu thơ của thầy giáo, học giả Nguyễn Khắc Dương là
một trong những câu thơ như thế. Không cao giọng nói về nghề giáo. Không liệt
kê những hy sinh. Chỉ hai câu bình dị, mở ra cả một tấm lòng: nếu có thể hóa
thành cát bụi, xin được trở thành một “vỉa hè êm”, để người qua lại bớt đau
chân. Một ước nguyện hiền lành và khiêm nhường đến lạ. Và cũng thật giống với
cách mà nhiều thầy cô vẫn đang sống – âm thầm, bền bỉ, nâng đỡ những bước chân
trẻ thơ trên hành trình khôn lớn. Trong ngày 20/11, khi nhiều người đang chuẩn
bị những bó hoa, những lời chúc, hai câu thơ ấy như một điểm tựa để ta nhìn lại
vai trò của người thầy bằng một ánh mắt biết ơn và thấu hiểu hơn.
“Lót chân êm khách vỉa hè” – một hình ảnh thật
đời. Vỉa hè là nơi ai cũng bước qua, đôi khi vô tình, đôi khi vội vã. Nhưng nó
luôn ở đó: lặng lẽ, bền bỉ, không đòi hỏi điều gì. Hình ảnh ấy giống đến kỳ lạ
với cách nhiều người thầy đang sống. Họ là người có mặt từ rất sớm ở cổng trường,
vừa dặn dò học sinh, vừa lặng lẽ nhặt một mảnh rác. Họ là người cuối cùng ở lại
sau buổi chiều, chấm xong tập vở, chỉnh từng dấu chấm, dấu phẩy. Họ là người
nhớ tên những học sinh sống nội tâm, hiểu những nỗi buồn không nói ra, và kiên
nhẫn lắng nghe câu chuyện của một đứa trẻ tuổi dậy thì đang hoang mang. Sự hiện
diện của thầy cô là vậy: không ồn ào, không đòi hỏi, nhưng khi nhìn lại, ta
hiểu rằng mình đã trưởng thành từ những điều nhỏ bé họ gieo ngày xưa.
Đời sống giáo dục
bây giờ khác xưa rất nhiều. Những ồn ào, áp lực, thay đổi liên tục khiến nghề
thầy dễ trở thành một “vỉa hè” bị bào mòn nhanh hơn. Thầy cô ngày nay phải:
Thích nghi với chương trình mới, cách đánh giá mới, công nghệ mới, cân bằng
giữa việc dạy chữ và việc làm bạn với học trò. Đối mặt với những tình huống bất
ngờ: học sinh căng thẳng tâm lý, mâu thuẫn lớp học, áp lực từ phụ huynh, và đôi
khi, chịu tổn thương bởi những bình luận vội vã trên mạng xã hội, từ những
người chưa từng đứng lớp một ngày. Một tiết học bây giờ không chỉ có tiếng
phấn, bảng đen và những câu hỏi nhỏ. Nó còn là nỗ lực của người thầy để giữ lớp
học an toàn, vui tươi và bình yên giữa rất nhiều câu chuyện phía sau. Trong
hoàn cảnh ấy, ước nguyện “lót chân êm” không hề đơn giản. Nó cần nhiều
yêu thương hơn, nhiều kiên nhẫn hơn và nhiều thấu hiểu hơn từ cả xã hội.
Có người nói: “Giáo
viên quen rồi mà, nghề của họ là hy sinh.” Câu nói ấy, dù nghe tưởng như
khen, lại khiến người ta chạnh lòng. Không ai sinh ra để chuyên nhận phần thiệt
thòi. Các thầy cô cũng vậy. Sự âm thầm của họ không phải là chấp nhận; đó là sự
lựa chọn của một tấm lòng muốn gieo điều tốt đẹp cho đời. Thầy cô có quyền mệt,
quyền buồn, quyền thất vọng. Nhưng họ vẫn quay lại bảng đen mỗi sáng, vẫn gọi
từng học sinh bằng tên, vẫn mở lòng với những đứa trẻ sai lầm. Bởi họ biết: một
lời trách móc có thể khiến học trò tổn thương, nhưng một cơ hội mới có thể
khiến em ấy thay đổi cả tương lai. Sức mạnh của nghề thầy nằm ở đó: nhẹ nhàng
mà dai dẳng, nhẫn nại mà giàu yêu thương.
Ngày 20/11, thầy cô
nhận được rất nhiều hoa. Nhưng điều họ cần hơn hoa là sự thấu hiểu và đồng
hành. Tri ân thầy cô có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ: Một lời cảm ơn được
nói ra đúng lúc, một buổi họp phụ huynh nhẹ nhàng, tôn trọng, một thái độ tin
tưởng khi có sự cố xảy ra, trước khi vội vàng phán xét và hơn hết, hãy một lần
đứng về phía thầy cô khi họ bị tổn thương bởi những thông tin chưa được kiểm
chứng. Và rộng hơn, đó là chính sách đãi ngộ tốt hơn, là môi trường sư phạm an
toàn, là việc giảm bớt áp lực sổ sách để thầy cô có thời gian chăm chút bài
giảng. Hoa rồi sẽ tàn, nhưng những điều nhỏ bé ấy sẽ khiến người thầy thấy nghề
mình vẫn đáng để yêu, để gắn bó.
Hai câu thơ của thầy
Dương không chỉ nói về người thầy. Nó còn là tấm gương để mỗi chúng ta soi vào.
Với học trò, đó là lời nhắc: hãy biết ơn những ai đã nâng bước mình, dù chỉ
bằng một câu nói. Với phụ huynh, đó là lời nhắc: giáo dục là chuyện chung, không
phải gánh nặng của riêng nhà trường. Với xã hội, đó là lời nhắc: hãy đối xử tử
tế với người thầy, vì họ chính là người giữ gìn những giá trị đẹp cho tương
lai. Và với chính những người đang đứng lớp, đây là một lời động viên lặng lẽ:
dù cuộc sống có thay đổi ra sao, chỉ cần giữ được sự tử tế trong lòng, nghề
thầy sẽ mãi đẹp.
Rồi ai cũng sẽ “hoàn
nguyên thể” với cát bụi. Nhưng nếu trước khi rời khỏi cuộc đời, ta để lại
cho thế hệ sau một con đường êm hơn để bước, thì sự tồn tại ấy đã có ý nghĩa.
Những thầy cô vẫn đang âm thầm làm điều đó mỗi ngày. Họ không cần nhiều lời tán
dương. Điều họ cần là sự tôn trọng, là cái nhìn cảm thông, là sự đồng hành của
mỗi chúng ta. Trong dòng người đông đúc của cuộc sống hiện đại, khi ai cũng bận
rộn lo toan, thật may vì vẫn có những người chịu làm “vỉa hè êm” để bước chân
trẻ thơ vào đời được nhẹ nhàng hơn. Và trong ngày 20/11 này, khi cầm trên tay
một bó hoa tặng thầy cô, có lẽ chúng ta nên thầm nói thêm một câu: “Cảm ơn
thầy cô vì đã chọn làm người nâng đỡ, dù cuộc đời không phải lúc nào cũng nhẹ
nhàng.”
Nhận xét
Đăng nhận xét